Có thể là hơi muộn cho việc đến bây giờ mới đọc Hoa Tư Dẫn. Cũng đã có nhiều review về Hoa Tư dẫn rất hay, nhưng cuối cùng, khi đọc xong chi Tống Ngưng, vẫn cảm thấy nên viết một cái gì đó.
Cảnh giác: mình spoil truyện hết sạch, nên không thể coi là review mà chỉ đơn thuần là bài cảm nhận, chỉ dành cho những ai đã xem. Còn ai chưa xem, cân nhắc trước khi đọc kẻo…mất hay khi đọc truyện 🙂
Tận kiếp phù du – Tống Ngưng X Thẩm Ngạn.
Trong bốn mối tình mà Quân Phất dệt mộng, có lẽ mối tình của Tống Ngưng và Thẩm Ngạn là mối tình theo motif kinh điển nhất. Trong lúc đọc thường nghĩ ngay đến chuyện nàng tiên cá version Andersen – cuối cùng Hoàng tử lấy công chúa Láng giềng, nàng tiên cá vỡ tan thành bọt biển, trở về với ngọn sóng vô tri, mang theo cả mối tình nát bươm không quay lại được.
Tống Ngưng với Thẩm Ngạn cũng là như thế. Nàng là can trường nhi nữ, một thân nữ tướng quân mỗi khi xuất trận tung ra bảy bảy bốn chín đường thương mạnh mẽ, lập danh nơi chiến trường tàn khốc, nổi tiếng yêng hùng cân quắc bất nhượng tu mi. Chàng là tướng quân địch quốc, cũng là một trang tuấn kiệt. Trong một trận quyết chiến, chàng một đường kiếm hất lên xổ tung búi tóc tơ của nữ tướng quân, cũng là một đường gươm định mệnh bắt đầu một mối tình oan nghiệt.
Tôi vẫn luôn tự hỏi, không biết là sức mạnh nào đã khiến nàng rong ruổi một đoạn đường dài, bất chấp bão cát mưa sa, bất chấp tay không lật hơn hai ngàn thi thể, để cuối cùng lôi được chàng ra từ đôi bờ sinh tử. Thức trắng nhiều đêm cố công giành giật chàng từ tay thần chết trong hang đá. Từ bỏ tôn nghiêm và tự trọng tận lực mớm từng mớm thuốc, cố duy trì sự sống cho chàng. Rồi sau đó, lại vì cái gì mà cõng chàng trên lưng ba ngày ba đêm, vượt núi tuyết tìm y quán, khổ sở như vậy, lao tâm như vậy, chỉ vì yêu sao?
Vậy mà cuối cùng, từ yêu hoá hận, từ hoan hỉ trở thành thương tâm, từ hy vọng trở thành tuyệt vọng, thà chết trong mộng ảo, thân xác điêu tàn, chứ không muốn quay lại thêm một lần nào nữa.
Là bi thống? Là đoạn trường? Là đau khổ dằn vặt bao nhiêu cho đủ.
Mười bảy tuổi, Lê Quốc Kính Võ công chúa Tống Ngưng được gả sang Khương Quốc, làm vợ tướng quân Thẩm Ngạn, mang theo hoà ước bang giao hai nước. Những tưởng giống như lời hẹn ước của chàng trong hang đá năm xưa, nửa tỉnh nửa mê vẫn cảm kích người con gái khổ tâm giành giật mình trở về từ trong tay thần chết, từ nay sẽ cùng nắm tay nhau đến tận thiên nhai. Tống Ngưng can trường đã cởi bỏ khôi giáp, đêm tân hôn cũng như bao nữ tử bình phàm khác, hoan hỉ chờ đợi phu quân lật tấm sa che mặt tân nương, bẽn lẽn e dè đặt vào tay chàng cả cuộc đời còn lại, chỉ mong chàng đối xử tốt với mình.
Nhưng rốt cuộc, khi tấm khăn che mặt bị hất lên, đối mặt với một Tống Ngưng đang tràn trề hạnh phúc, lại là khuôn mặt lạnh lùng xen lẫn căm ghét khinh thường của Thẩm Ngạn.
” Tôi nghe nói, đại huynh của cô thỉnh cầu Lê Vương, muốn tôi cưới cô. Tại sao lại là tôi? chỉ bởi một lần tôi từng thắng cô ở chiến trường ư? Tống Ngưng, lẽ nào trước đây cô chưa từng nghe nói, tôi đã có vị hôn Thê?”
” Tôi không muốn gì từ cô, cũng phiền cô đừng yêu cầu gì ở tôi! “
Hoàng hoa khuê nữ mộng chưa thành, rốt cuộc đã vỡ tan ra từng mảnh nhỏ. Thẩm Ngạn không nhận ra cô gái đã cứu mình, càng không nhận ra Tống Ngưng lại chính là cô gái đó. Tống Ngưng chưa từng cho chàng biết nàng là ai, bởi đại quân của huynh trưởng nàng đã đạp bằng cánh đồng hoang Thương Lộc, tiêu diệt năm vạn tinh binh Khương Quốc. Nàng sợ chàng sẽ vì hận thù mà không muốn tri ân. Những tưởng đó là kế vẹn toàn, không ngờ lại vô tình tác thành cho một kẻ thứ ba. Lời nguyện thề kết thành phu phụ trong hang đá biên giới Khương – Lê năm nào, nay trở thành ứng nghiệm lên người kẻ khác.
Rốt cuộc có nên oán trách Liễu Thê Thê đục nước béo cò, hay nên oán trách thiên mệnh đã quyết liệt cắt đứt duyên số giữa Tống Ngưng và Thẩm Ngạn, tàn nhẫn lạnh lùng như đã khiến Tiêu Phong một chưởng đánh chết A Châu, như Chúc Thái Vân cuối cùng chết trong tay Triển Chiêu, như Nhược Hy đến lúc nhắm mắt lìa đời vẫn không thể một lần gặp lại Dận Chân, như Vương Thuý Kiều quay trở về bên Kim Trọng sau bao năm trầm luân lưu lạc, trái tim tinh sạch nhưng thân thể đã nhuốc nhơ, cuối cùng vẫn không thể nên duyên chồng vợ. Mùa đông Lê Trang Công thứ Mười bảy, Tống Ngưng rời bỏ y quán, để lại nửa mảnh ngọc bội đính ước, vốn dĩ không ngờ có người đã mượn nước đẩy thuyền, thuận tay tước đi tất cả – công lao, khổ tâm, tình yêu và cả cuộc đời Tống Ngưng.
Là lý do gì đã khiến Thẩm Ngạn tuyệt tình đến thế? Cũng lại vì lý do gì khiến Tống Ngưng không thể buông tay, cuối cùng chọn lựa việc táng thân nơi mộng ảo? Chỉ có một cách lý giải: chấp niệm. Thẩm Ngạn quá cố chấp với việc tin tưởng Liễu Thê Thê chính là người con gái xả thân cứu mình, tình yêu với cô ta quá nửa mang nặng hai chữ ân nghĩa. Tống Ngưng quá cố chấp với hình ảnh người anh hùng đã chém tung mũ giáp của mình nơi chiến trận, để một bước tạc vào là không thể thoát ra.
Hoa Tư điệu của Tống Ngưng không hào hùng bi tráng như Hoa Tư điệu một tướng quân nên có. Quân Phất chỉ nhìn thấy nơi cô những nốt nhạc buồn thảm thê lương, như một dây đàn đã chùng chỉ có thể phát ra những tiếng nức nở oán than. Cuộc đời của Tống Ngưng không sai, cái sai lớn nhất là cô đã (buộc) phải bỏ Thẩm Ngạn ra đi không đúng thời điểm, khiến nửa đời còn lại, sự sống mong manh như tơ mà nỗi buồn dường như đã ngập cả thế gian.
Tống Ngưng yêu Thẩm Ngạn bắt đầu bằng tình yêu của một cô gái mới lớn, yêu chàng quá nửa bằng ảo ảnh do chính mình dệt ra. Tống Ngưng lại chẳng phải nhi nữ thường tình, từ ảo ảnh nàng dùng tôn nghiêm, dịu dàng, hy sinh đánh đổi, biến mộng ước thành nửa chừng sự thật. Phải, là nửa chừng sự thật nếu không có những hiểu lầm chồng chất hiểu lầm kia, đến kết cuộc là bảy năm đày đoạ và cái chết của đứa con duy nhất.
Đêm động phòng hoa chúc rốt cuộc đã xảy ra sau chín tháng, nhưng với Tống Ngưng không khác gì một trận đòn thù. Tống Ngưng làm Liễu Thê Thê sảy thai chỉ là vô tâm, nhưng Thẩm Ngạn dày vò Tống Ngưng lại đầy ác ý. Kết thúc tấn đòn thù, Tống Ngưng tan nát cả tâm hồn và thân xác, cũng huỷ diệt luôn kì vọng cuối cùng của nàng với Thẩm Ngạn. Trong đêm đó, bàn tay phải của Tống Ngưng bị phế, tình yêu bị phế, kỳ vọng bị phế, cả chút tôn nghiêm cuối cùng của Kính Võ công chúa Lê Quốc cũng tan thành mây khói. Tống Ngưng, xưa nay chỉ khóc đúng một lần ở cánh đồng hoang Thương Lộc lúc tìm thấy Thẩm Ngạn giữa muôn vàn thi thể, nay rốt cuộc cũng để nước mắt lăn dài trên má, bàn tay trái run rẩy cầm Thanh kiếm gần bốn mươi cân đâm vào mạn sườn Thẩm Ngạn, vừa đâm vừa hỏi :” Thẩm Ngạn, tại sao chàng lại trở về, tại sao chàng không chết ở chiến trường?”
Lửa lòng Tống Ngưng đã chết, tình yêu vỡ nát không Hàn gắn được, nhưng trời xanh vẫn cho nàng một đứa con. Thẩm Lạc thông minh can đảm, trên má có đôi đồng tiền rất sâu. Thẩm Lạc không nhận cha, lúc ngã đau không khóc, bàn tay bé nhỏ tự xoa vết thương, là phiên bản thu nhỏ của Tống Ngưng. Chỉ tiếc, như chưa thấy nỗi đau của Tống Ngưng là đủ, cuối cùng Thẩm Lạc cũng chết, gián tiếp vì con gái Liễu Thê Thê và Thẩm Ngạn mà chết. Niềm vui làm mẹ ngắn ngủi rốt cuộc cũng không giữ lại được. Chi tiết làm tôi khóc ở chi Tống Ngưng không phải lúc nàng thà tàn huỷ bản thân chứ không muốn quay về thực tại, mà là hình ảnh nàng ôm xác đứa con còn ấm nóng, ngồi ở bậc cửa hoa đình nhìn ánh mặt trời nhô lên nơi Nhạc thành, nức nở khóc gọi con tỉnh lại. Nhưng Thẩm Lạc không thể tỉnh, cũng như cuộc đời của Tống Ngưng, tình yêu của Tống Ngưng, mối hận trong lòng Tống Ngưng đã đến mức không thể quay về.
Thật khó nói vì sao Thẩm Ngạn không né tránh đường kiếm của Tống Ngưng, nắm bàn tay cầm kiếm của nàng gọi “a Ngưng” như chưa hề có những dày vò thù hận, cũng không thể hiểu làm sao y lại ôm chặt Tống Ngưng lúc nàng thổ huyết khuỵu xuống? Phải chăng Thẩm Ngạn cũng đã đối với Tống Ngưng dần dần có tình? Vậy thì việc sau khi Tống Ngưng mất con và đổ bệnh, y vẫn ở biệt viện chứ không về Thẩm Phủ, và thái độ với Tống Ngưng cũng chẳng lấy gì là ấm áp hơn lại phải giải thích thế nào? Tôi đã nhiều lần đọc đi đọc lại đoạn này, cố tìm dù cho chỉ một vài câu chữ nói đến việc Thẩm Ngạn quay về Thẩm phủ, đối xử tốt hơn với Tống Ngưng. Nhưng cuối cùng, cho đến khi Quân Phất và Mộ Ngôn xuất hiện, vẫn chỉ có một mình Tống Ngưng vò võ nơi thủy đình với ước vọng đi vào mộng ảo, tìm lại cho mình kỷ niệm đẹp năm xưa. Thẩm Ngạn quá vô tình, vô tâm, nhưng căn nguyên của sự vô tâm đó là gì? Chỉ có một cách hiểu, người đàn ông này quá mức cố chấp, quá mức tự cao, ngạo mạn cho mình là đúng, tuy đã phát sinh tình cảm với Tống Ngưng nhưng vẫn không chịu chấp nhận nàng, không muốn tin Liễu Thê Thê vốn chỉ là ngộ nhận. Thẩm Ngạn từ đầu đến cuối chưa từng xứng đáng với tình yêu khắc cốt ghi tâm của Tống Ngưng. Người đàn ông này luôn coi lý lẽ của bản thân là nhất, chưa bao giờ để ý tới lý lẽ của người khác. Người đàn ông này, nếu yêu, chỉ đem lại cho người khác tổn thương. Thẩm Ngạn chưa bao giờ cho Tống Ngưng cơ hội giãi bày, cũng chư từng cho nàng cơ hội được tiếp cận và yêu thương, vậy thì những dằn vặt, đau khổ lẫn cái chết cuối Thiên truyện của Thẩm Ngạn lại có thể mang lại ý nghĩa gì? Lại có thể cứu vãn được gì?
” Tống Ngưng đã ra lệnh gia nhân thiêu thi hài cô ấy, không muốn lưu lại cho ngài bất cứ thứ gì. Thẩm tướng quân, ngài không hề biết, cô ấy đã yêu ngài, luôn yêu ngài trong suốt bảy năm qua. Tống Ngưng bảo tôi đem tro của cô ấy về Lê Quốc, từ nay về sau hai người không còn bất cứ quan hệ gì nữa.”
” Trước khi chết, cô ấy có muốn nói gì với tôi không?”
” Không, không một lời nào hết, cô ấy đã không còn mong muốn gì ở ngài nữa.”
Cuối cùng Tống Ngưng chết, Thẩm Ngạn vì không chịu nổi dằn vặt cũng chết, sau khi hiểu ra sự thật. Có lẽ với Thẩm Ngạn, cái chết là sự giải thoát duy nhất. Ngộ nhận một lần rồi lầm lỡ cả đời, đến lúc tỉnh ra, cái gì cũng không thể vãn hồi. Tôi rất thích câu nói của Mộ Ngôn cuối thiên truyện, rằng ” Nếu Kính Võ công chúa Tống Ngưng còn sống trên đời, có lẽ Thẩm Ngạn sẽ không chết. Trên đời chỉ có một người không tiếc tính mạng yêu chàng ta, cứu chàng ta, đáng tiếc người đó đã chết quá sớm.”
Đúng vậy, người duy nhất trên đời có thể hy sinh tất cả vì Thẩm Ngạn chỉ có Tống Ngưng, nhưng Tống Ngưng lại đã bị Thẩm Ngạn, dù vô tình hay cố ý, trực tiếp hoặc gián tiếp, bức chết mất rồi. Thẩm Ngạn tất nhiên không thể sống. Dù Thẩm Ngạn có dặn thuộc hạ mai táng mình nơi cánh đồng hoang Thương Lộc như một cách tìm về nơi ký ức bắt đầu, nhưng tất cả đau khổ y đã gây ra cho Tống Ngưng vẫn không thể nào tiêu tan đi được. Quân Phất không tin Thẩm Ngạn vì Tống Ngưng đã chết mà không còn muốn sống, tác giả không tin, độc giả cũng rất hiếm người tin. Vậy mà tôi lại rất muốn một lần tin vào lý do đó. Dù Tống Ngưng không còn sống để biết, nhưng ít ra nó cho tôi cơ sở tin vào con người mà Tống Ngưng dành trọn cuộc đời để yêu ít ra xứng đáng với tình yêu của nàng. Rất tiếc, chỉ là đến cuối cùng, Thẩm Ngạn vẫn không xứng, chưa hề xứng, và sẽ không bao giờ xứng với tấm chân tình của Tống Ngưng.
Tựa như Narcissus phải lòng cái bóng của chính mình mà cam tâm trở thành hoa thủy tiên, Thẩm Ngạn cuối cùng chỉ yêu chính mình. Cái chết của y ở cuối Thiên truyện khiến người đọc thương xót thì ít mà hả hê thì nhiều. Suy cho cùng, chính Thẩm Ngạn chứ không phải Liễu Thê Thê mới là ngọn nguồn bi kịch. Giá như anh ta mở rộng tấm lòng hơn, giá như anh ta đừng quá cố chấp cao ngạo, giá như…. Bao nhiêu lần cái giá như, chỉ tiếc Thẩm Ngạn không có khả năng thực hiện. Với Thẩm Ngạn, không nên trách Thiên ý, chỉ nên trách bản thân anh ta vô tình. Vô tình rồi lại vì tình mà bại trận thân vong, đó tất nhiên cũng là báo ứng anh ta nên có. Tôi không ghét những người đàn ông lạnh lùng, tôi chỉ ghét những người ngoài mặt đã lạnh lùng trái tim lại còn không tỉnh táo, luôn không để cảm giác của người khác vào trong mắt. Không tỉnh táo để gây bao lầm lỡ, không tỉnh táo rồi lại ôm hận, làm khổ người khác, tự làm khổ chính mình.
Thiên truyện khép lại, lưu giữ trong lòng không ít nghẹn ngào, tự dưng lại nghĩ tới hai câu thơ trong bài “Cẩm Sắt” của Lý Thương Ẩn năm xưa:
” Thử tình khả đãi thành truy ức,
Chỉ thị đương thời dĩ võng viên. “
Có lẽ đối với cả Tống Ngưng và Thẩm Ngạn cũng đều như vậy, đi đến tận cùng, suốt kiếp phù du, cuối cùng “tình này chỉ còn nỗi nhớ nhung về quá khứ, cho đến bây giờ chỉ còn nỗi đau thương”.
Dù sao đi nữa, thương hải tang điền, tất cả oán hận tình thù, đều theo điệu Hoa Tư dẫn dắt, hoá thành hư không.
Bánh Tráng Meow Meow


Gửi phản hồi cho Bánh Tráng Muối Tôm Hủy trả lời